Thứ Năm, 28 tháng 4, 2016

ANH ĐỪNG VỀ HÀ TĨNH NHỮNG NGÀY NI

(Mượn lời của cô gái Hà Tĩnh nhắn gửi người yêu)





Anh đừng về Hà Tĩnh những ngày ni*.

Biển buồn lắm, sóng khóc than vật vã.
Nơi ta hẹn hò, giờ trương đầy xác cá.
Gió tanh nồng, phờ phạc cả miền quê...
Biển bây chừ* cá mú đã vắng hoe.
Cả miền Trung, thuyền ngủ vùi trên cát.
Xóm chài xưa, những nụ cười vụt tắt.
Không còn xôn xao trên bến dưới thuyền...
Chẳng còn nghe điệu Ví giặm tình duyên.
Đợi thuyền anh, mỗi chiều em ngồi ngóng ...
Biển đã chết ư ? em hỏi thầm con sóng.
Chỉ gầm lên, rồi sóng vỗ bạc đầu...
Miền Trung chừ*, đang gánh trọn nỗi đau.
Từ Hà Tĩnh ni*, trải dài vô trong nớ*.
Quảng Trị, Quảng Bình, đến Thừa Thiên Huế...
Không biết mai tê* có vô tận Cà Mau?
Viết cho anh lòng em cũng u sầu.
Biết khi mô* biển trong xanh trở lại.
Để nghe sóng ru nhạc tình êm ái...
Như ngày xưa, của hai đứa chúng mình...
Mần răng* mà, biển vẫn cứ lặng thinh ?
Mặc con sóng vật vờ trong nuối tiếc.
Cánh buồm xưa đã bỏ đi biền biệt...
Tôm cá bây chừ* còn mô* nữa anh ơi?
Mấy bữa ni*, lòng em cũng rối bời.
Biển mà chết, thì mần răng* em sống ?
Những vần thơ héo tàn trong tuyệt vọng...
Xin anh đừng về Hà Tĩnh những ngày ni*...
BRD. 13h.45.ph. 27.04.2016
Ngọc Ly Kim
*(Ngôn ngữ miền Trung... Ngày ni = Ngày nay, bữa nay; Trong nớ = Trong đó; Bây chừ = Bây giờ; Khi mô = Bao giờ; Còn mô = còn đâu; Mai tê = Mai kia, mai này; Mần răng = Làm sao?. Hình minh họa lấy từ In-tờ-nét...)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét